KHUÔN VÀNG THƯỚC NGỌC TRONG ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN, TIẾNG REO MỪNG HALÊLUIA TRONG MÙA PHỤC SINH



TIẾNG REO MỪNG HALÊLUIA TRONG MÙA PHỤC SINH
Trích bài diễn giải thánh vịnh của thánh Âutinh, giám mục.
Trong cuộc đời hiện tại của chúng ta, suy ngắm phải là ngợi khen Thiên Chúa, bởi vì niềm hoan lạc vĩnh cửu của chúng ta trong cuộc đời mai sau sẽ là ngợi khen Thiên Chúa.
Không ai có thể thích hợp với cuộc đời mai sau, nếu bây giờ không luyện tập cho quen trước.
Vậy hiện nay chúng ta ngợi khen Thiên Chúa, nhưng chúng ta cũng cầu xin Thiên Chúa nữa. Lời ngợi khen của chúng ta vang tiếng reo vui, còn lời cầu nguyện lại vọng tiếng than thở. Chúng ta được hứa cho điều chúng ta chưa có. Mà Đấng đã hứa là Đấng trung thực, nên chúng ta vui mừng vì hy vọng. Nhưng bởi chưa có, nên chúng ta than thở vì ước mong. Đối với chúng ta, kiên trì ước mong quả là điều tốt, cho tới khi nhận được điều Chúa hứa. Khi ấy, tiếng than thở qua đi, chỉ còn lời ngợi khen liên lỷ.
Vì có hai giai đoạn: một là hiện nay, trong cõi đời này, chúng ta phải thử thách gian lao; hai là chúng ta sẽ được yên hàn vui vẻ mãi, nên hai mùa trước Phục Sinh và sau Phục Sinh đã được lập ra cho chúng ta cử hành.
Mùa trước Phục Sinh chỉ sự gian lao hiện nay chúng ta đang sống; còn mùa sau Phục Sinh chúng ta đang mừng thì chỉ hạnh phúc sau này chúng ta sẽ được hưởng. Vậy mùa trước Phục Sinh chúng ta cử hành là hoàn cảnh chúng ta đang sống đây, còn mùa sau Phục Sinh chúng ta cử hành, thì chúng ta ám chỉ điều chúng ta chưa nắm được.
Vì thế, trong mùa đó, chúng ta ăn chay cầu nguyện để thao luyện, còn trong mùa này, chúng ta bỏ ăn chay để ca tụng ngợi khen Chúa. Đó là ý nghĩa tiếng reo mừng Halêluia chúng ta ca hát.
Quả thật, nơi Đức Kitô là Đầu chúng ta, cả hai điều trên đã được phác hoạ, cả hai đã được trình bày. Cuộc thương khó của Chúa tỏ cho chúng ta thấy đời sống khó khăn hiện tại, vì phải vất vả gian lao và cuối cùng phải chết; còn sự sống lại hiến vinh của Chúa lại tỏ cho chúng ta thấy đời sống chúng ta sẽ được lãnh nhận. Vậy giờ đây chúng tôi khuyên anh em hãy ngợi khen Thiên Chúa. Đó là điều mọi người chúng ta đang nói với nhau khi chúng ta tung hô Halêluia.
Bạn nói với người khác ca tụng Chúa đi là bạn nói với chính bạn. Khi mọi người khuyên nhủ nhau là mọi người làm điều mình khuyên nhủ. Nhưng hãy ca ngợi bằng cả con người anh em, nghĩa là không phải chỉ có miệng lưỡi và tiếng nói, mà còn cả lương tâm của anh em, đời sống của anh em, hành động của anh em cũng ca tụng Thiên Chúa.
Giờ đây chúng ta ca tụng Thiên Chúa khi họp nhau trong nhà thờ. Nhưng khi ai nấy về nhà mình, thì dường như thôi không ca tụng Thiên Chúa nữa. Ai không ngừng sống tốt, người ấy vẫn hằng ca tụng Thiên Chúa. Bạn thôi không ca tụng Thiên Chúa, khi bạn bỏ không sống công chính và không làm điều đẹp lòng Người.
Vì chưng nếu bạn không bỏ đời sống tốt lành bao giờ, thì dù miệng bạn có lặng thinh, đời sống bạn vẫn hô to, và Thiên Chúa vẫn lắng tai nghe tiếng lòng bạn. Tai chúng ta nghe tiếng chúng ta thế nào, tai Thiên Chúa cũng nghe thấy tâm tưởng chúng ta như thế.
Mong thay

Nguồn: https://pinsacduphong.edu.vn/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.